Nam sinh đoạt HCV Yoshine Music Festival 2026: Trái ngọt từ sự thấu hiểu
Ba năm trước, Nguyễn Minh Đức thuộc nhóm học sinh thường bị gắn mác "cá biệt", "lười học". Hôm nay, em đứng trên bục nhận Huy chương vàng tại vòng chung kết toàn quốc Yoshine Music Festival 2026.
Hành trình thay đổi của Đức không chỉ là nỗ lực của một cá nhân, mà còn đặt ra một câu hỏi thời sự sâu sắc: Chúng ta đang nhìn nhận và đánh giá những đứa trẻ "khó dạy" bằng thước đo nào?

Trên sân khấu Học viện Âm nhạc Quốc gia Việt Nam, Nguyễn Minh Đức hoàn thành phần trình diễn và đón nhận tấm Huy chương Vàng bảng D. Trước đó, tại vòng chung kết khu vực miền Bắc, em đã giành Huy chương Bạc. Việc đổi màu huy chương chỉ trong một mùa giải là một bước tiến hiếm thấy, đặc biệt với một thí sinh mới thực sự gắn bó với phím đàn vài năm.
Theo chia sẻ từ ông Lưu Hải Bằng, đại diện Hệ thống Giáo dục IVS - nơi Đức đang theo học, cùng với thành tích chuyên môn nghệ thuật, nam sinh này còn giành được cơ hội xét cấp học bổng du học Mỹ. Quỹ học bổng này có giá trị hàng chục nghìn USD mỗi năm, được duy trì xuyên suốt từ bậc phổ thông lên đại học.

Gỡ bỏ những chiếc "nhãn dán"
Điều khiến câu chuyện của Đức vượt ra khỏi khuôn khổ một giải thưởng âm nhạc thông thường lại nằm ở chính điểm xuất phát. Ba năm trước, khi bước chân vào môi trường IVS, em nằm trong nhóm học sinh thường xuyên phải nhận những cái nhãn quen thuộc từ môi trường xung quanh: lười học, ương bướng, khó bảo.
Thay vì bắt đầu bằng sự áp đặt kỷ luật nghiêm khắc, cách tiếp cận của những người làm giáo dục tại đây bắt đầu bằng sự quan sát. Trong quá trình sinh hoạt, các giáo viên nhận thấy Đức có phản ứng đặc biệt với âm nhạc. Piano đã trở thành "điểm chạm", là nơi để em xây dựng lại sự tự tin.

Ít ai biết, hành trình bứt phá với âm nhạc của Minh Đức bắt đầu từ sự "bỏ dở". Thầy Nguyễn Văn Thanh - người trực tiếp hướng dẫn piano cho Đức tiết lộ, trước khi vào trường, em từng học đàn nhưng sớm buông xuôi.
"Mỗi em đến đây đều mang theo một lý do khiến bản thân khép lại. Việc của chúng tôi là tìm ra cánh cửa mà các em còn muốn mở ra, thay vì chỉ chăm chăm xử lý những biểu hiện chống đối bên ngoài", thầy Thanh chia sẻ.

Tốt nghiệp chuyên ngành Sư phạm Âm nhạc, Đại học Sư phạm Nghệ thuật Trung ương năm 2015, thầy Thanh từng có nhiều năm kinh nghiệm bồi dưỡng học sinh ngoại trú thi đỗ vào chính ngôi trường này. Thế nhưng, bản thân người thầy dày dặn kinh nghiệm ấy cũng bất ngờ trước sự tiến bộ vượt bậc của cậu học trò. Trong một hệ sinh thái giáo dục mới nơi những áp lực được gỡ bỏ, từ một cậu bé chối bỏ phím đàn, Đức đã miệt mài luyện tập để đi từ Huy chương Bạc khu vực lên thẳng Huy chương Vàng toàn quốc.

Sự "buông tay" đẫm nước mắt của người mẹ xa xứ
Phía sau ánh đèn sân khấu là một hành trình chất chứa nhiều day dứt của gia đình. Chị Nguyễn Thị Hoa, mẹ Minh Đức chia sẻ, giai đoạn khó khăn nhất là khi chị phải sống xa con nơi đất khách quê người. Thương con thiếu vắng sự đồng hành thường xuyên của cha mẹ, phải ở cùng ông bà ngoại đã cao tuổi, chị làm lụng gom góp chỉ để mua vé bay về Việt Nam bù đắp tình cảm cho con.
Thế nhưng, sự bù đắp vật chất không lấp đầy được khoảng trống tâm lý. Chị nhớ lại kỳ nghỉ cách đây ba năm, khi đưa con đi du lịch, Đức chỉ ôm khư khư thiết bị điện tử. Khi mẹ khuyên bảo, cậu bé phản ứng gay gắt: "Mẹ đã trải qua tuổi của con rồi mẹ phải hiểu chứ, tuổi này mẹ đừng ý kiến nhiều". Câu nói ấy khiến người mẹ nghẹn ngào bất lực.

Quyết định gửi con vào IVS là kết quả của hơn một tháng ròng giằng xé nội tâm, mất ngủ đến bạc tóc. Chị hiểu rằng, nếu tiếp tục nuông chiều theo cảm xúc xót con, chị sẽ nhìn con trượt dài trong thế giới ảo và đánh mất tương lai. Sự đánh cược ấy cuối cùng đã mang lại trái ngọt. Những lần về thăm sau này, chị nhận ra con đã đổi khác hoàn toàn: điềm đạm hơn, biết lắng nghe, quan tâm gia đình, và đặc biệt là ngọn lửa đam mê piano bùng cháy trở lại.
Khoảnh khắc nhìn con đứng trên bục vinh quang, người mẹ vỡ òa bật khóc và hét lên vì hạnh phúc tột độ. "Tôi luôn biết con có năng khiếu và tiềm năng lớn, chỉ là hoàn cảnh gia đình và sự cám dỗ của game làm con gián đoạn. Không ngờ ngày hái quả ngọt lại đến sớm, trọn vẹn và xúc động nhường này", chị tâm sự.
Từ câu chuyện của chính mình, mẹ Minh Đức gửi gắm thông điệp: "Ở độ tuổi này, điều các con cần nhất không phải là áp đặt hay trách mắng, mà là sự lắng nghe, kiên nhẫn và những cái ôm đầy ắp tình thương. Xin cha mẹ hãy tin tưởng, bao dung và cho con một điểm tựa đúng đắn để con vượt qua khủng hoảng".
Thước đo nào cho sự trưởng thành?
Câu chuyện của Đức gần đây đã được Truyền hình Quốc phòng Việt Nam lựa chọn đề cập trong một phóng sự về giới trẻ trước áp lực của thế giới ảo. Trong bối cảnh tình trạng học sinh lệ thuộc vào thiết bị thông minh đang trở thành mối lo âu thường trực, những mô hình giáo dục hướng đến việc phục hồi động lực và phát hiện năng lực cá nhân ngày càng cho thấy tính cấp thiết.
Nhìn rộng ra, trường hợp của Minh Đức chạm vào trăn trở của giới giáo dục: cái gọi là "học sinh cá biệt" phần lớn không phải là những đứa trẻ vô dụng. Các em chỉ chưa được đặt vào một môi trường phù hợp.

Chia sẻ về phương pháp giáo dục mang tính khai mở này, TS. Phạm Quang Long - Chủ tịch Hệ thống Giáo dục IVS từng khẳng định: "Không có đứa trẻ nào là "khó dạy". Có những em chỉ chưa gặp đúng người, đúng cách và đúng thời điểm để bộc lộ giá trị của mình".
Bản thân Đức nhìn lại hành trình của mình bằng một sự hàm ơn ngắn gọn: "Ngày đầu, em không nghĩ mình làm được điều gì. Thầy cô chính là những người đã tin em trước khi em dám tin vào chính bản thân mình".
Tấm huy chương là một cột mốc đẹp của tuổi trẻ. Hành trình của Nguyễn Minh Đức là một lời nhắc nhở đầy sức nặng: Trước khi kết luận một đứa trẻ là "khó dạy", có lẽ người lớn cần tự hỏi mình đã đủ kiên nhẫn để tìm ra điểm sáng của các em hay chưa.



